
Phần lớn phụ huynh tìm đến tôi khi mọi thứ đã trở nên rối rắm và khó hiểu. Con dùng điện thoại quá nhiều, con không còn nói chuyện với bố mẹ, con thu mình lại hoặc trở nên cáu gắt, và gần như luôn luôn, câu hỏi được đặt ra là “làm sao để con mình bớt dùng điện thoại?”. Đó là một câu hỏi rất dễ hiểu. Nhưng sau nhiều năm làm việc với gia đình và trẻ, tôi nhận ra rằng một câu hỏi khác, sâu hơn, thường mở ra hướng đi hoàn toàn khác: khi nào, tại sao và điều gì đang xảy ra trong mối quan hệ giữa mình và con, khiến màn hình trở thành nơi con kết nối?
Chúng ta thường nhìn vào hành vi. Con cầm điện thoại, và chúng ta thấy vấn đề. Nhưng nếu dừng lại một chút và nhìn sâu hơn, hành vi đó thường là một cách để xử lý một cảm xúc gì đó ở bên dưới. Trẻ tìm đến màn hình khi buồn, khi chán, khi căng thẳng, hoặc đơn giản là khi không biết phải làm gì với những gì đang diễn ra bên trong mình. Điều thú vị là người lớn cũng làm điều tương tự. Chúng ta lướt điện thoại khi mệt, khi muốn tránh suy nghĩ, khi không muốn đối diện với một cuộc trò chuyện khó, hoặc chỉ đơn giản là để không phải cảm thấy điều gì đó khó chịu. Khác biệt duy nhất là người lớn tin rằng mình đang kiểm soát, còn trẻ thì bị gọi là nghiện, nhưng về bản chất, cơ chế là giống nhau.
Ở tuổi teen, câu chuyện trở nên phức tạp hơn một chút. Việc con muốn tách ra khỏi bố mẹ, muốn khẳng định cá tính, muốn độc lập là hoàn toàn bình thường, thậm chí là cần thiết. Nhưng ở giữa mong muốn độc lập đó, thường tồn tại một khoảng trống. Con muốn tự do, nhưng chưa có kỹ năng để tự quản lý. Con muốn tự quyết định, nhưng chưa có định hướng rõ ràng. Con muốn rời khỏi sự kiểm soát của bố mẹ, nhưng lại chưa có đủ nội lực để đứng vững. Và trong khoảng trống đó, điện thoại trở thành thứ dễ nhất để lấp vào, không phải vì nó tốt, mà vì nó luôn có sẵn.
Khi một đứa trẻ cầm điện thoại lên, thực ra có hai lực đang diễn ra cùng lúc. Một lực đến từ bên ngoài, từ chính thiết kế của công nghệ: nội dung hấp dẫn, phần thưởng tức thì, khả năng cuốn vô hạn, tất cả đều được xây dựng để giữ sự chú ý và khiến người dùng quay lại. Một lực khác đến từ bên trong: cảm xúc chưa được xử lý, sự trống rỗng, căng thẳng, hoặc đơn giản là không biết phải làm gì với chính mình. Và ở giữa hai lực đó là mối quan hệ. Khi mối quan hệ đủ mạnh, đủ an toàn, đủ sống động, màn hình không còn là lựa chọn duy nhất. Nhưng khi mối quan hệ yếu đi hoặc thiếu đi, màn hình trở thành nơi dễ tìm đến nhất.

Phản ứng tự nhiên của phụ huynh khi thấy con dùng điện thoại quá nhiều là kiểm soát. Nhắc nhở, la mắng, tịch thu thiết bị. Những cách này đôi khi có thể hiệu quả trong ngắn hạn, nhưng rất hiếm khi tạo ra thay đổi bền vững. Bởi vì chúng chỉ tác động vào phần bề mặt của hành vi, mà không chạm vào nguyên nhân bên dưới. Nếu điện thoại là cách duy nhất con biết để làm dịu cảm xúc, thì khi chúng ta lấy nó đi, chúng ta đang lấy đi công cụ duy nhất đó. Và khi không có lựa chọn thay thế, hành vi sẽ quay lại, có khi còn mạnh hơn, hoặc chuyển sang một dạng khác khó nhận ra hơn.
Một điều quan trọng khác mà chúng ta thường bỏ qua là các trung tâm xử lý khác nhau của con người. Có thể hiểu đơn giản rằng con người phản ứng theo ba lớp: bản năng, cảm xúc và lý trí. Khi bị kích hoạt, bản năng phản ứng trước, cảm xúc theo sau, và lý trí là phần chậm nhất. Điều này có nghĩa là khi con đang tức giận, buồn bã hoặc quá tải, mọi lời giải thích, phân tích hay dạy dỗ gần như không có tác dụng. Không phải vì con không muốn nghe, mà vì con chưa thể nghe.

Trong những khoảnh khắc đó, điều con cần không phải là lý trí, mà là sự hiện diện của người thân. Thay vì phản ứng ngay, chúng ta có thể dừng lại, gọi tên cảm xúc, và quan trọng nhất là kết nối. Không phải bằng lời giải thích, mà bằng sự hiện diện. Ngồi cạnh, chạm nhẹ, ở bên. Chỉ khi con dần bình tĩnh lại, khi hệ thần kinh trở lại trạng thái an toàn, lý trí mới quay lại, và lúc đó cuộc trò chuyện mới thực sự có ý nghĩa.
Tất cả những điều này nghe có vẻ đơn giản, nhưng trong thực tế, điều khó nhất không phải là biết mà là làm được, đặc biệt là khi chính mình đang mệt, đang bực, đang quá tải. Vì vậy, hành trình này không bắt đầu từ việc sửa con, mà bắt đầu từ việc quay lại với chính mình. Chăm sóc cơ thể, nhận diện cảm xúc, biết dừng lại trước khi phản ứng. Khi cha mẹ ổn định hơn, con mới có cơ hội ổn định. Khi cha mẹ có mặt thật sự, con mới có nơi để quay về.
Cuối cùng, câu hỏi không còn là làm sao để giảm screen time, mà là làm sao để con không còn phải tìm đến màn hình quá nhiều. Và câu trả lời hiếm khi nằm ở việc kiểm soát chặt hơn, mà nằm ở việc xây dựng lại những kết nối rất nhỏ nhưng đều đặn trong đời sống hằng ngày. Đó có thể là một bữa ăn cùng nhau, một cuộc trò chuyện ngắn, hay chỉ đơn giản là một khoảnh khắc thật sự hiện diện bên cạnh con. Điều quan trọng không phải là làm đúng ngay từ đầu, mà là sẵn sàng thực hành, không sợ sai, sai đến đâu thì điều chỉnh đến đó.
Có lẽ một trong những điều chân thật nhất mà cha mẹ có thể làm là nói với con rằng: khi con đang học để trở thành một con người, thì bố mẹ cũng đang học để trở thành cha mẹ. Những gì bố mẹ làm không phải lúc nào cũng đúng, cũng hoàn hảo, mà là một phần của hành trình mà cả gia đình đang cùng nhau đi qua, cùng học, cùng thử, cùng hiểu thêm về nhau. Đôi khi, việc dám nói “bố mẹ cũng chưa biết” lại chính là điều tạo ra sự gần gũi sâu sắc nhất.
Bởi vì kết nối không đến từ sự đúng đắn hoàn hảo, mà đến từ sự chân thật. Và nếu thiếu đi điều đó, màn hình – dù là ảo – vẫn sẽ tiếp tục chiếm lấy vị trí mà lẽ ra thuộc về mối quan hệ giữa con người với nhau.



Bình luận về bài viết này